Nhân dịp kỷ niệm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh, Trường Cao đẳng Đại Việt Sài Gòn cùng nhìn lại cuộc đời giản dị, cao đẹp và đầy cống hiến của Bác, qua đó lan tỏa tinh thần yêu nước, lòng biết ơn và trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay.
Ngày 18/5/1946, trên trang nhất báo Cứu Quốc xuất bản tại Hà Nội đã đăng bài viết “Cụ Hồ Chí Minh với dân tộc Việt Nam”, chính thức thông báo ngày sinh của Hồ Chí Minh là ngày 19/5/1890. Kể từ đó, mỗi dịp tháng 5 về, hàng triệu trái tim người Việt Nam lại bồi hồi nhớ về vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc.

Ngày 19/5/1946, lần đầu tiên Nhân dân tổ chức chúc mừng sinh nhật Bác. Nhưng trước tình cảm của mọi người, Bác chỉ khiêm tốn nói rằng tuổi 56 “chưa có gì đáng chúc thọ”, và điều khiến Người trăn trở nhất lúc ấy vẫn là miền Nam còn chưa được thái bình. Giữa niềm vui của ngày sinh nhật, Bác vẫn đau đáu nghĩ về đồng bào, về đất nước đang chìm trong khói lửa chiến tranh.
Những năm sau đó, Bác thường căn dặn các cơ quan, địa phương không nên tổ chức chúc thọ linh đình, tránh tốn kém thời gian và tiền bạc của Nhân dân. Với Bác, sinh nhật chưa bao giờ là dịp để nghĩ cho riêng mình.

Giữa chiến khu Việt Bắc năm 1947, sinh nhật của vị Chủ tịch nước chỉ có một bó hoa rừng đơn sơ. Nhưng rồi Bác đã mang chính bó hoa ấy đến viếng một người cấp dưỡng vừa qua đời vì sốt rét. Một hành động giản dị nhưng khiến nhiều người xúc động bởi tình thương và sự quan tâm mà Bác dành cho những người xung quanh.

Năm 1949, giữa lúc cuộc kháng chiến còn đầy gian khổ, Bác viết bài thơ “Không đề”:
“Vì nước nên chưa nghĩ đến nhà
Năm mươi chín tuổi vẫn chưa già
Chờ cho kháng chiến thành công đã
Bạn sẽ ăn mừng sinh nhật ta.”
Chỉ bằng vài câu thơ ngắn gọn, người đọc vẫn cảm nhận được cả một cuộc đời luôn đặt đất nước và Nhân dân lên trên niềm vui cá nhân.
Không chỉ giản dị, khiêm nhường, Bác còn là người luôn sống lạc quan giữa những năm tháng khó khăn nhất. Trước ngày sinh nhật tuổi 60, Bác từng vui vẻ làm thơ:
“Sáu mươi tuổi hãy còn xuân chán
So với ông Bành vẫn thiếu niên
Ăn khỏe, ngủ ngon, làm việc khỏe
Trần mà như thế kém gì tiên.”
Ở Bác luôn toát lên tinh thần yêu đời, phong thái ung dung và nghị lực phi thường của một con người dành trọn đời mình cho dân tộc.

Năm 1963, khi Quốc hội đề nghị trao tặng Huân chương Sao Vàng - phần thưởng cao quý nhất của Nhà nước, Bác đã xin phép chưa nhận. Người mong rằng đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, đồng bào miền Nam sẽ thay mặt cả nước trao tặng huân chương ấy. Với Bác, niềm hạnh phúc lớn nhất không nằm ở vinh quang cá nhân, mà là ngày đất nước hòa bình, Bắc Nam sum họp một nhà.

Sinh nhật cuối cùng của Bác vào tháng 5 năm 1969 cũng diễn ra giản dị như chính cuộc đời Người. Bác vẫn ân cần hỏi thăm mọi người, căn dặn mang bánh kẹo phần cho các cô, các cháu ở nhà. Không ai biết rằng đó là mùa sinh nhật cuối cùng của vị cha già dân tộc.
Qua những câu chuyện nhỏ về ngày sinh nhật của Bác, người ta càng thêm kính phục một nhân cách lớn - giản dị nhưng cao đẹp, khiêm nhường nhưng vĩ đại. Bác sống thanh bạch, không màng lễ nghi hay sự tung hô dành cho bản thân. Cả cuộc đời Người chỉ có một mong muốn lớn nhất: đất nước được độc lập, Nhân dân được ấm no, hạnh phúc.
Mỗi dịp tháng 5 về, nhớ về Bác không chỉ là nhớ đến một vị lãnh tụ thiên tài, mà còn là nhớ về một con người đã dành trọn cuộc đời mình cho dân tộc Việt Nam. Hình ảnh ấy sẽ mãi là niềm kính yêu và biết ơn vô hạn trong trái tim của nhiều thế hệ người Việt Nam.
THÔNG TIN LIÊN HỆ
TRƯỜNG CAO ĐẲNG ĐẠI VIỆT SÀI GÒN
- 326A Nguyễn Trọng Tuyển, P. Tân Sơn Hòa, TP.HCM
- 08.4444.6999 - 08.4444.7999
- www.daivietsaigon.edu.vn
